TKS!
quá hân hạnh vì tin nhắn đầu tiên của lão - nhưng hiện chưa thấy :D :D:D
Chết mịa hay nhắn nhầm lão Liu nhỉ, mình chả muốn lão mắm tôm kia thành Idol tí nào :))
TKS!
quá hân hạnh vì tin nhắn đầu tiên của lão - nhưng hiện chưa thấy :D :D:D
Chết mịa hay nhắn nhầm lão Liu nhỉ, mình chả muốn lão mắm tôm kia thành Idol tí nào :))
bằng chứng rõ ràng nhá, không lão lại bảo tui tung tin thì toi
bằng chứng rõ ràng nhá, không lão lại bảo tui tung tin thì toi
Mấy cái thằng 2 lúa...học có lớp 2 mà tung tin kinh thía nhể....:)) Anh em VC học đến tận MBA mà còn chửa biết đến chiêu này.....hiiiiiiii
Làm cả làng soắn quẩy....:))
Không biết đâu mà mò....hiiiiiiiiiiiiiii.
Thành kiu!....em đây... nhắn nhủ chi...mần gì....:))
Chiêu này trong 36 kế gọi là: " Thuận tay dắt bò"... hay " Quăng đá bụi rậm..."
Hồi chơi bi dùng cái món này mãi....:))
Đầu mẩu thuốc lá thì được cho là nguyên nhân rồi, nhưng sao củi lửa dễ bén thế nhỉ, chứng tỏ cái chợ đang ở giai đoạn dễ cháy cứ cẩn thận là hơn, còn cái thằng đốt chợ để làm gì thì từ từ tìm hiểu sau, có khi nó cũng cóc ngờ cháy to thế hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
khà aaaaaa :D :D :D
bạn già ở trong trốn..thâm sâu nâu ngày..thành tịnh quá hiiiiiiiiiii TKS!
NB: nhưng mà dễ bén không chỉ củi khô, mà còn là cây nhiều chất lipid (xem cháy rừng u minh toàn cây tươi không à) khứa khứa!
một hành giả đã nhiều năm quét chùa (*cỡ 2-30 năm hiiii) một hôm gặp một một ông cụ đang cưỡi hạc về tây....bèn phóng thiên nhãn tầm quá khứ thấy ổng cũng vợ, rượu....
bèn đầy phấn khích gặp sư ca, nói
+ A: đại ca, sau 30 năm quét chùa, ..sau này.. chắc đệ sẽ đủ tư cách về tây thiên
+ B; sao đệ nói vậy
+ A: bèn kể chuyện lão ông, trong lần phóng thiên nhãn đợt rùi
+ B: hà aaaaaa.....chưa chắc
+ A: sao vậy? lão đó ăn mắm, ăn muối, ăn...gà..mà còn đạt, nữa đệ 30 năm tịnh khẩu tịnh duyên..tịnh tịnh....
+ B: vô thường..ngàn biến, vọng sân...tỷ sinh, đệ đang làm cái chuyện ..tà đạo đó thui? chẳng phải ta đã dạy câu:...vô cầu vô sở vô đắc...hà aaaaaa
+A: mứng quá, bừng tỉnh, vã nước....cám ơn ca...có lẽ ngày mai ..đi chém gió buôn chứng tiếp hiiiiiiii
NB: đố lão Tom người đó là ...ai? hiiiiiiiiiii :D
TKS!Lão thâm thật :))
Một vài kinh nghiệm cá nhân tặng cho các thiền sinh:
1. Tập mọi thứ đều phải tuần tự và rất đều đặn, từng bước, theo chu kỳ:
a. Nâng thể lực, tăng cường sức chịu đựng của cơ thể đối với biến động của môi trường/khí hậu
b. Luyện tĩnh tâm từ môi trường đơn giản đến các môi trường phức tạp, từ thấp lên cao.
2. Những nét cơ bản cần lưu ý:
c. Khi bị vướng, từ từ giảm cường độ, tập các loại hình nhẹ nhàng như bơi, đi bộ cho đến khi nào cơ thể phục hồi
d. Trước khi luyện về khí phải hiểu rõ cơ thể mình và những điểm yếu của cơ thể và tinh thần của mình. có người có kinh nghiệm phù hợp giúp kiểm soát và hỗ trợ. Cách tự nhiên nhất là tập ngoại công kết hợp với tọa thiền.
e. Chỉ có thể có được tĩnh tâm khi đã trải qua những biến động thật sự lớn trong cuộc sống. Chỉ có thể bớt sợ nhờ đã từng quá sợ. Đã vượt qua sông mê thì mới đến bờ giác, đó là chu trình của Mê-loạn-tĩnh-định-tự tại.
f. Không thể hiểu được nỗi đau của người khác nếu chưa từng chịu chính nỗi đau ấy, khi đã không hiểu thì không thể chia sẻ hay giúp đỡ người ta đúng cách
g. Trong lúc bế tắc nhất, luôn có nhiều lối thoát. Chọn được lối thoát không làm hại đến người khác là tốt nhất, nhưng nếu không đủ kiên nhẫn để tìm ra nó, bạn hãy chọn cách tốt nhất có thể
h. Không câu nệ. Nếu bạn không thể dập tắt dục, hãy làm cho nó nguội từ từ hoặc ít ra là không bùng phát mất kiểm soát. Thiền sư đúng nghĩa không vì tìm cách diệt dục tuyệt đối để mất cân bằng thân tâm dẫn đến mất tỉnh táo.
i. Nhập định không có khuôn mẫu. Vô niệm không nhất thiết bắt buộc phải là không có một niệm nào. Tính không chỉ có thể hiểu được bằng trải nghiệm, thiếu trải nghiệm, thuyết giáo thuần túy sẽ thiếu cơ sở vững chắc.
j. Đừng tách bạch khái niệm xuất gia nhập gia. Không đánh đồng xuất gia là xuất thế (vào chùa không phải là lánh đời). Nếu ai cảm thấy vì quá yêu đời muốn phụng sự đời đến tuyệt đối mà vào chùa để học, và luôn giữ liên hệ với cuộc sống bên ngoài để cứu giúp chúng sinh, đó chính là một vị phật. Lánh đời vào chùa vì phiền muộn không phải là xấu, mà là cơ hội để tìm đến sự hàn gắn các thương tổn tinh thần và sửa chữa khắc phục sai lầm trước đây.
k. Nhẫn nhục: Khi vượt qua được tự mãn cũng như tự ái cá nhân, cánh cửa hiểu biết bắt đầu mở. Khi kiên nhẫn không còn thuộc phạm trù cố gắng, mà đã thành thói quen, cánh cửa của sức mạnh tinh thần bắt đầu mở.
l. Tam độc: Tham sân si là bản tính cố hữu của mọi người. Cũng giống như cách xử lý 6 dục, xử lý tam độc bằng cách để nó mất dần là phù hợp và tự nhiên nhất. Càng nóng vội, lửa tam độc phát lên còn mạnh hơn lửa lục dục.
m. Vị tha: Vì người khác chính là điều cao cả nhất. Vị tha đúng nghĩa không phải là đứng trên người khác, mà là đứng dưới và nâng người khác lên. Khi chưa thể làm được điều ấy, đồng hành (đi cùng) và giúp đỡ người khác là điều nên làm
n. Bố thí: Bố thí không phải là ban phát kiểu như bố thí cho ăn mày. Bố thí là mang lại cho người được bố thí điều tốt nhất mình có thể làm được, và bố thí được trọn vẹn khi người nhận sự bố thí nghĩ là họ đã tự làm được điều mà người bố thí đã giúp, không hề biết có được sự giúp cũng như ai giúp.
o. Niết bàn không đối lập với vô thường. Bởi vô thường là một phần của cái thường hằng, nói một cách khác cái bất biến chính là cái thay đổi. Nhập diệt là không còn ở trong luân hồi, không còn là một phần của luân hồi, mà đã trở thành cái toàn bộ, trong đó luân hồi chỉ là một bộ phận. Chính vì vậy, nhập diệt không còn ý nghĩa vật chất, nghĩa đơn giản là đã hòa vào quy luật rộng lớn nhất.
Vì đã thành cái quy luật rộng lớn, nó chứa thông tin tổng thể, do vậy người ta gọi Phật là bậc Toàn giác (biết đầy đủ). Nói đơn giản là quy luật chứa mọi thông tin về chính nó nên nếu gọi Phật là quy luật toàn bộ thì Phật có mọi thông tin về quy luật toàn bộ tức là biết toàn bộ (toàn giác chính là nghĩa ấy). Bởi quy luật được nhận thức và diễn giải bởi con người nên người ta gắn nó với con người, thực ra nếu không có người hiểu quy luật đó, quy luật vẫn tồn tại.
Vài lời nhắn gửi đến các bạn. Khi nào có dịp, tôi sẽ nói về Viên Thông GC
nào đã vàng phai
đôi tay trần gian
với gọi
dắt dìu
cài đời thường lên cành giai điệu
nở đóa lạc sinh
nào đã vàng phai
những bước chân lạc say tấu khúc
hòa nhịp vô thường
đẩy tất bật chùng trong góc khuyết
thả hương lên ngày
theo gót tình
chờ năm tháng trổ hoa
nào đã vàng phai
một giải lòng bàng bạc cố đô
mang đam mê kinh kỳ
nối thật gần những phương trời lạ
giăng trải nghĩa tình
tận những đảo hoang giữa lòng phố chợ
khơi mạch suối ngầm
trên sa mạc
thế nhân
nào đã vàng phai
tâm vừa chính niệm
vẫn vui mộng dã tràng
lê cát
giữa sông thu...
Nguyễn Thương Việt
Thiết lão đâu mất tiêu rồi vào thả vài câu 2ku cho vui đi pls ...
Xanh đỏ vài line những lúc thế này chả nói lên điều gì, uốn rượu thì hơn hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Xuân tàn
Tuyết tan
Sương mờ
Khói lam
Giao mùa
Xuân này khác hẳn mấy xuân qua
nhà nhà háo hức săn lùng chứng xanh
tưởng mai cá chép hoá long
ai dè sụp hố tuyết tan
thế lại
máng heo sớm tối chăn heo
đời sương khói ảo biết ngày nào ..xanh
mùa ếch
Đè sợ hãi
Nhồi niềm tin
Nén tham lam
Bơm hy vọng
Thiết gia bắt ếch