Cặp này không phải cặp phạm trù hiii vì thuế là hiện tại và tươn lai, thâm hụt chỉ là quá khứ. buôn chưng là buôn tươn lai.
Để có doanh số thương mai thì vấn đề chính là giá, Vn có hút lợi thế chứ không đến mức tuyệt đối là 46% như thế thì siêu Ln. do vậy bay qua là phải bàn căn bản của thương mại, là giá.
CHiến thuật đàm pán:
1/ Hạn chế cháy rừng: các ngành nghề may mặc, giày dép, thủy sản, tre lá...không phải ngành nghề mỹ khôi phục vì nhân lực hạn chế, Ln thấp. điều này thể hiện người nhập cư bị cấm, thì càng không có người làm cho ngành này. trong khi nếu Vn giữ được ngành này không tăng thuế , hoặc tăn tối thiểu mức sàn 10% toàn thế giới thì thành công, ở đây là win win
2/ Lùi 1 bước: các ngành điện tử, sắt thép thì kiểu gì sức cạnh tranh cũng không bằng TQ, vị trí VN xa hơn. nên đề nghị mức thuế ngang thai chẳng hạn
3/ gia tăng nhập khẩu, bao gồm cả cam kết nhập nguyên liệu Mỹ để sx bán vào mỹ, vì tỷ lệ sx VN vẫn là gia công lắp giáp
4/ Tìm thị trường thay thế, đầu năm cũng may VN đã là đối tác Bric đây là thị trường nếu phát triển thì sức sx VN vẫn khả năng đáp ứng
Điều này chỉ làm kim ngạch Vn-M giữ nguyên thậm trí sẽ tụt về 100 tỷ, mức tụt 25% là không hề nhẹ. trường hợp giữ 46% thì Vn bị M cấm vận, kim ngạch tụt về 20-30 tỷ là cao, lúc đó ..toang
Niềm tin: TRung đàm pán với Cana, Mexi, Châu âu...cho thấy dù Vn không pải đồng minh, nhung được Trung ưu tiên số 2 là vinh dự. việc uu thế cạnh tranh pải dựa vào giá sẽ đảm bảo đàm phán kết quả tốt
Bài học: trong thương mại quốc gia chỉ lợi ích, không bạn thù. việc phát triển qh chỉ là quan trọng sau lợi ích. do vậy sớm muộn gì Vn cần quay về bản chất là sx bằng chất xám, nội lực. không chạy theo số lượng. việc Mẽo nó tát một cái mạnh..cũng là thường, cũng giống Nhật, hàn, thái...xưa. có kah1c chăng là bị tát hơi sớm. có khi cũng là may, vì tỉnh sớm