Tính cách người Việt !!!

Discussion in 'VietCurrency Miscellaneous' started by GLD, Oct 17, 2012.

  1. GLD

    GLD Guest

    1.- Cần cù lao động nhưng dễ thỏa mãn.

    2.- Thông minh, sáng tạo khi phải đối phó với những khó khăn ngắn hạn, nhưng thiếu những khả năng suy tư dài hạn và linh hoạt.

    3.- Khéo léo nhưng ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng các thành phẩm của mình.

    4.- Vừa thực tế vừa có lý tưởng, nhưng lại không phát huy được xu hướng nào thành những nguyên lý.

    5.- Yêu thích kiến thức và hiểu biết nhanh, nhưng ít khi học sự việc từ đầu đến cuối, nên kiến thức không có hệ thống hay căn bản. Ngoài ra, người Việt không học vì lợi ích của kiến thức (lúc nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện hay vì những công việc tốt).

    6. Cởi mở và hiếu khách nhưng sự hiếu khách của họ không kéo dài.

    7. Tiết kiệm, nhưng nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô nghĩa (vì sĩ diện hay muốn phô trương).

    8.- Có tinh thần đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau chủ yếu trong những tình huống khó khăn và nghèo đói, còn trong điều kiện tốt hơn, đặc tính này ít khi có.

    9.- Yêu hòa bình và có thể chịu đựng mọi thứ, nhưng thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ.

    10.- Và sau cùng, thích tụ tập nhưng thiếu nối kết để tạo sức mạnh (một người có thể hoàn thành một nhiệm vụ xuất sắc; 2 người làm thì kém, 3 người làm thì hỏng việc).
     
    vincent likes this.
  2. GLD

    GLD Guest

    NGƯỜI XƯA CŨNG ĐÃ NHẬN RA

    Trần Kinh Nghị

    Học giả Trần Trọng Kim (1883 – 1953) khi viết bộ Việt Nam Sử Lược, ấn hành lần đầu tiên năm 1919, cũng đã phân tích khá rõ ràng những đặc tính của người Việt và những yếu tố tạo nên những đặc tính đó. Đa số người Việt lớn tuổi, khi còn nhỏ đều đã được học bộ sử này. Trong phạm vi một bài báo, chúng tôi chỉ xin trích lại dưới đây một số đoạn chính ông viết về đặc tính của người Việt.

    Trong bài tựa, ông nói ngay:
    -“Người mình có ý lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn không cần phải biết làm gì.
    Ấy cũng là vì xưa nay mình không có quốc văn, chung thân chỉ đi mượn tiếng người, chữ người mà học, việc gì cũng bị người ta cảm hóa, chứ tự mình thì không có cái gì là cái đặc sắc, thành ra thật rõ như câu phương ngôn: «Việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng!»

    -“Cái sự học vấn của mình như thế, cái cảm tình của người trong nước như thế, bảo rằng lòng vì dân vì nước mở mang ra làm sao được?”

    -“Thời đại Bắc thuộc dai dẳng đến hơn một nghìn năm, mà trong thời đại ấy dân tình thế tục ở nước mình thế nào, thì bấy giờ ta không rõ lắm, nhưng có một điều ta nên biết là từ đó trở đi, người mình nhiễm cái văn minh của Tàu một cách rất sâu xa, dẫu về sau có giải thoát được cái vòng phụ thuộc nước Tàu nữa, người mình vẫn phải chịu cái ảnh hưởng của Tàu. Cái ảnh hưởng ấy lâu ngày đã trở thành ra cái quốc túy của mình, dẫu ngày nay có muốn trừ bỏ đi, cũng chưa dễ một mai mà tẩy gội cho sạch được. Những nhà chính trị toan sự đổi cũ thay mới cũng nên lưu tâm về việc ấy, thì sự biến cải mới có công hiệu vậy.”

    Ở Chương VI nói về “Kết Quả của Thời Bắc Thuộc”, ông có nhận định rõ hơn:
    -“Nguyên nước Tàu từ đời Tam Đại đã văn minh lắm, mà nhất là về đời nhà Chu thì cái học thuật lại càng rực rỡ lắm. Những học phái lớn như là Nho giáo và Lão giáo,
    đều khởi đầu từ đời ấy. Về sau đến đời nhà Hán, nhà Đường, những học phái ấy thịnh lên, lại có Phật giáo ở Ấn độ truyền sang, rồi cả ba đạo cùng truyền bá đi khắp cả mọi nơi trong nước. Từ đó trở về sau nước Tàu và những nước chịu ảnh hưởng của Tàu đều theo tông chỉ của những đạo ấy mà lập ra sự sùng tín, luân lý và phong
    tục tương tự như nhau cả…”

    -“Khi những đạo Nho, đạo Khổng, đạo Phật phát đạt bên Tàu, thì đất Giao châu ta còn thuộc về nước Tàu, cho nên người mình cũng theo những đạo ấy. Về sau nước mình đã tự chủ rồi, những đạo ấy lại càng thịnh thêm, như là đạo Phật thì thịnh về đời nhà Đinh, nhà Tiền Lê và nhà Lý, mà đạo Nho thì thịnh từ đời nhà Trần trở đi.

    -“Phàm phong tục và chính trị là do sự học thuật và tông giáo mà ra. Mà người mình đã theo học thuật và Tông giáo của Tàu thì điều gì ta cũng noi theo Tàu hết cả.
    Nhưng xét ra thì điều gì mình cũng thua kém Tàu, mà tự người mình không thấy có tìm kiếm và bày đặt ra được cái gì cho xuất sắc, gọi là có cái tinh thần riêng của nòi
    giống mình, là tại làm sao? ...

    -“Người mà cả đời không đi đến đâu, mắt không trông thấy cái hay cái dở của người, thì tiến hóa làm sao được? Mà sự học của mình thì ai cũng yên trí rằng cái gì đã học của Tàu là hay, là tốt hơn cả: từ sự tư tưởng cho chí công việc làm, điều gì mình cũng lấy Tàu làm gương. Hễ ai bắt chước được Tàu là giỏi, không bắt chước được là dở. Cách mình sùng mộ văn minh của Tàu như thế, cho nên không chịu so sánh cái hơn cái kém, không tìm cách phát minh những điều hay tốt ra, chỉ đinh ninh rằng người ta hơn mình, mình chỉ bắt chước người ta là đủ.

    -“Địa thế nước mình như thế, tính chất và sự học vấn của người mình như thế, thì cái trình độ tiến hóa của mình tất là phải chậm chạp và việc gì cũng phải thua kém người ta vậy.”

    Đọc cuốn “Lều chõng”, một tiểu thuyết phóng sự của nhà văn Ngô Tất Tố (1894 - 1954), chúng ta có thể thấy rõ nền học vấn của người Tàu mà người Việt rập khuôn theo đã kềm hảm con người như thế nào. Ông vốn là một nhà Nho, đã từng tham dự các kỳ thi hương dưới triều Nguyễn, nên đã phản ánh một cách trung thực những oái ăm của các kỳ thi này và nêu lên sự sụp đổ tinh thần của những nho sĩ suốt đời lấy khoa cử làm con đường tiến thân nhưng lại bị hoàn toàn thất vọng.
     
    vincent likes this.
  3. GLD

    GLD Guest

    “TRƯỚC LÀ ĐẸP MẶT SAU LÀ ẤM THÂN”

    Nước Việt Nam bị Pháp đô hộ gần 100 năm, đã cởi bỏ nền học vấn của Trung Hoa, tiếp thu nền học vấn mới của phương Tây, nhưng vẫn còn giữ lại nhiều nét căn bản
    của nền văn hóa Trung Hoa. Có nhiều hủ tục trong quan, hôn, tang, tế mà cuộc Cách Mạng Văn Hoá của Trung Quốc đã phá sạch, nhưng nhiều người Việt vẫn cố
    giữ lại như những thứ “quốc hồn quốc túy”.

    Bài tục giao sau đây vẫn còn là tiêu chuẩn và mục tiêu thăng tiến của gia đình và con người Việt Nam:

    Con ơi! muốn nên thân người
    Lắng tai nghe lấy những lời mẹ cha
    Gái thì giữ việc trong nhà
    Khi vào canh cửi khi ra thêu thùa
    Trai thì đọc sách ngâm thơ
    Dồi mài kinh sử để chờ kịp khoa
    Mai sau nối được nghiệp nhà
    Trước là đẹp mặt sau là ấm thân

    Bây giờ người con gái không còn chỉ “giữ việc trong nhà”, và người con trai không còn chỉ “đọc sách ngâm thơ” mà đã đi vào khắp mọi lãnh vực của cuộc sống, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn chỉ là “Trước là đẹp mặt sau là ấm thân”.

    Trong nước, tiêu chuẩn của cuộc sống là có nhà sang cửa rộng, có xe hơi, có con đi du học ngoại quốc... Tiêu chuẩn ở hải ngoại cũng thế thôi : Đi dâu cũng nghe khoe
    nhà trên cả triệu bạc, xe loại sang trọng nhất, con đang học bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư...
    Gần như không nghe ai khoe những công trình đang nghiên cứu hay thực hiện để đưa con người, cộng đồng và đất nước đi lên. Tất cả chỉ tập trung vào hai tiêu chuẩn là “đẹp mặt” và “ấm thân”.

    Với mục tiêu như thế, chúng ta không ngạc nhiên khi nhìn ra phố Bolsa, thủ đô của VNCH nối dài, đa số các cơ sở kinh doanh lớn đều không phải của người Việt. Tuy bên ngoài người Việt gốc Hoa đứng tên, nhưng đàng sau là các bang hội của Tàu.

    Thương xá Phúc Lộc Thọ vốn được coi là “Quốc Hội VNCH” ở Bolsa, nhưng phía trước là tượng các danh nhân Trung Hoa và tên thương xá được viết vừa bằng chữ Tàu vừa bằng chữ Việt. Houston cũng thế thôi.

    Nếu mỗi gia đình và mỗi cá nhân chỉ lấy những mục tiêu như trên làm mục tiêu của cuộc sống và truyền từ đời nọ sang đời kia, còn lâu cộng đồng và đất nước với ngóc đầu lên được.

    Sưu tầm
     
  4. snatcher

    snatcher Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    9,095
    Likes Received:
    117
    Trophy Points:
    63
    Gói gọn trong 8 chữ vàng:
    "Anh hùng, dũng cảm, trung hậu, đảm đang"....
    ;));));))
     
  5. anniehoang

    anniehoang Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    10,508
    Likes Received:
    14,166
    Trophy Points:
    113
    Đọc 10 cái ...thì mình dính hết 5 rùi ... chuẩn Việt nam roài :D không nhầm đi đâu được :D
     
    vincent likes this.
  6. giailang

    giailang Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    2,186
    Likes Received:
    2,672
    Trophy Points:
    113
    Chẳng qua là chiến tranh liên miên, văn hóa làng xã nặng nề quá nó thế. Một khi trải qua TBCN khỏang dăm chục năm thì các thứ trên thành đồ cổ hết.
    Có khi lúc ấy lại hoài niệm về các thuộc tính trên theo kiểu Ngày xưa ơi đâu rồi, y chang người Mỹ có câu "The old good days" nói về thời săn vàng miền tây hoang dã.
     
    vincent likes this.
  7. KHANHQUOC

    KHANHQUOC Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    268
    Likes Received:
    325
    Trophy Points:
    63
    Đây là bác bác tổng hợp hay tự tay viết nên?

    Nếu bác viết thì tôi thêm cho bác:

    11. Lười biếng, ít chịu suy nghĩ, ít có khả năng làm việc độc lập và ngại trách nhiệm.

    12. Tính sỹ diễn và phô trương rất cao.

    13. Trong công việc, đối với đồng nghiệp thì ít chia sẻ (kiến thức, kinh nghiệm) có lẽ vì tính luôn sợ người khác hơn mình.

    :o:o:o:o:o

    Càng nói càng thấy nhục bác ợ................
     
    Last edited by a moderator: Oct 19, 2012
  8. GLD

    GLD Guest

    :D hàng sưu tầm bác ợ.
     
  9. boom

    boom Active Member

    Joined:
    Mar 5, 2012
    Messages:
    160
    Likes Received:
    40
    Trophy Points:
    28
    10 điểm trên do một người nước ngoài đánh giá về người VN, có lần tôi đã post lên diễn đàn. Còn đây là người VN tự đánh giá mình:

    1. "Giờ cao su": Nhìn chung, ý thức giờ giấc của người Việt Nam rất kém. Nhiều bạn đi du học ở các nước phát triển lúc đầu rất hay bị bỡ ngỡ. Họ dễ bị trễ tàu, lỗi hẹn nhưng dần dần họ cũng khắc phục được. Ðến khi về nước họ lại khó chịu với "giờ cao su" của chúng ta.

    2. Thiếu tự tin và óc phê phán: Ðây cũng là nhược điểm của văn hoá phương Ðông có lối sống khép kín. Nhiều bạn sinh viên năm thứ ba, thứ tư Ðại học mà vẫn ngại phát biểu ý kiến hoặc trình bày vấn đề trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ, đi học chỉ biết "chép chính tả". Kiểu giáo dục thụ động luôn tỉ lệ thuận với sức ì của tư duy và tỉ lệ nghịch với óc phê phán (critical thinking) của thanh niên.

    3. Bệnh hình thức: Có bạn trong cơ quan hay công ty mình làm việc đang chẳng đâu vào đâu thì lại đi học master. Có bạn tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm cũng đi học master. Tư duy nặng về "điểm chác", bằng cấp rất phổ biến. Không xác định tư tưởng học để làm việc mà học để lấy bằng. Người Mỹ có quan điểm: to learn is to change. Còn chúng ta ra sức theo học rất nhiều lớp học nhưng rốt cuộc cách làm việc không thay đổi gì cả, điều khác là chúng ta có thêm mấy cái bằng bổ sung vào hồ sơ cá nhân.

    4. Không tiết kiệm: hay tâm lí thích tiêu xài phung phí. Ðây là virus đang rất phổ biến và rất dễ lây lan trong giới trẻ. Họ quan tâm đặc biệt đến quảng cáo, thích xem các loại tem nhãn quần áo, nhận xét, đánh giá người khác qua tài sản, thấy thèm muốn, thán phục nếu ai đó có nhiều quần áo, xe, điện thoại, nhà..."xịn" hoặc tiêu xài sang hơn mình. Chúng ta đang tiêu dùng nhiều hơn chúng ta kiếm được.

    5. Thiếu trách nhiệm cá nhân, thừa trách nhiệm tập thể: Nói chung trong những người bình thường, chúng ta thường hay đùn đẩy trách nhiệm, bất kỳ việc gì chuyển được sang cho người khác cũng đều thấy nhẹ cả người. Khi xảy ra sai phạm đó sẽ là lỗi chung của cả tập thể chứ không của riêng cá nhân nào.

    6. Thể lực kém: xuất phát từ nhiều nguyên nhân như chế độ dinh dưỡng, chương trình học quá tải, học lệch, tâm lí lười vận động... Và hậu quả là khi làm việc với các đồng nghiệp nước ngoài, mặc dù rất cố gắng nhưng người Việt trẻ vẫn rất hay bị hụt hơi và cảm thấy khó có thể theo được cường độ làm việc của họ.

    7. Thiếu thực tế: Ông Kim Woo Choong - Chủ tịch Công ty Deawoo viết: "tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ... lịch sử thuộc về những người biết ước mơ". Nhưng đó là những ước mơ hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Chúng ta thường hay suy nghĩ viển vông, thiếu suy nghĩ thực tế và chưa có suy nghĩ học là để làm việc.

    8. Tinh thần hợp tác làm việc theo team work còn hạn chế. Thế kỷ 21 là thế kỷ làm việc theo nhóm vì tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội ngay cả văn học và nghệ thuật, một cá nhân cũng không thể đảm đương được.

    9. Tác phong công nghiệp: Ðây là điểm rất quan trọng, có thể bao hàm một vài điểm đã nêu trước. Một nhà xã hội học Mỹ nói về nguồn gốc của cách làm việc tiểu nông như sau: "Anh nông dân sau khi gieo lúa xong có thể nhậu lai rai, ngủ dài dài và chờ đến thời điểm nhổ cỏ, bón phân mới làm tiếp. Mà việc này có làm muộn vài ngày cũng chẳng sao, không ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. Nhưng một người công nhân đứng máy luôn luôn phải đúng giờ, có thao tác chính xác tuyệt đối và tinh thần kỷ luật cao. Một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tác hại đến cả dây chuyền."
     
  10. thietkieutam

    thietkieutam Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    5,627
    Likes Received:
    14,868
    Trophy Points:
    113
    NHầm rùi ...ông bác!

    Phải nói đó là cái phúc của kẻ sỹ, 01 XH như thế là XH lý tưởng đó.......chỉ tiếc VN kẻ sỷ chưa xuất hiện hiiiiiiiiii

    NB: 01 XH đại hoạ là một Xh quá nhiều nhân tài, quá nhiều lý tưởng lớn....có câu 01 đất không hai cọp 1 nước không hai vua ...điều này thể hiện các cuộc thư hùng samsumg<> sony, samsung><Apple. Lão tử cũng từng mơ 01 XH mà các vua sáng dậy có thể nghe tiếng gà gáy ở biên cương, thì đó chính là các ông chủ DN trong XH tư bản tư do mẽo đó. làm chủ DN 100 tỷ có thể sướng, nhưng chủ 100ty3 $ như samsung..có giờ mà nghỉ không?

    THiếu chăng là thiếu cái phần chóp...các tập đoàn đa quốc gia...made in VN, bởi người VN

     
  11. thietkieutam

    thietkieutam Well-Known Member

    Joined:
    Nov 1, 2011
    Messages:
    5,627
    Likes Received:
    14,868
    Trophy Points:
    113
    Nói cho đúng người VN có cái phúc là quen hai tay ..tự do..pháp, mẽo. nên ..con người biết hưởng thụ....sông như một con người, không phải như cái máy, hay phải chờ đến lúc.....50-100 năm sau , là nước phát triển gì đó...

    Đây cũng chẳng phải là hoang phí....nó là mặt thứ hai.....XH tự tạo ra nhu cầu - nhu cầu nội địa

    Gần đây tui nghe một câu của thằng chủ poche...(*có đăng media) nói VN không thể phát triển nếu chỉ dựa vào xe máy. mà phải Pt ô tô

    "mới nghe thì tưởng nó khùng nhưng đúng vậy, nếu ô tô tăng nên 1-2 triệu chiếc, thì XH tiêu thụ bao nhiêu: xăng, dầu, phụ tùng....và như vậy, ngược lại là động lực để kte phát triển mạnh hơn.."

    NB:CEO Porsche Việt Nam: ''Một quốc gia không thể phát triển trên yên của chiếc xe máy''http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/ceo-porsche-viet-nam-mot-quoc-gia-khong-the-phat-trien-tren-yen-cua-chiec-xe-may-20120927041633871ca33.chn
     
    Last edited by a moderator: Oct 25, 2012
  12. tuquaysg

    tuquaysg New Member

    Joined:
    Dec 25, 2012
    Messages:
    14
    Likes Received:
    6
    Trophy Points:
    3
    tôi vẫn tin rằng tiềm ẩn trong mỗi con người Việt Nam đều có sẵn những đức tính cần cù thông minh, sáng tạo và cũng cực kỳ thân thiện hiếu khách. Vấn đề là chúng ta phải làm sao gợi dậy được những đức tính đó. Chứ như hiện nay thì tình trạng thiếu ý thức nghiêm trọng đang xảy ra trong xã hội Việt nam
     
  13. electronvn

    electronvn New Member

    Joined:
    Dec 25, 2012
    Messages:
    5
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    0
    Cởi mở và hiếu khách nhưng sự hiếu khách của họ không kéo dài :D
     
  14. anhwip

    anhwip New Member

    Joined:
    Jan 2, 2013
    Messages:
    3
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    0
    Mình thấy rằng người Việt khi ra nước ngoài thì hòa nhập khá nhanh và được đánh giá cao. Nhưng ở trong nước thì …. Liệu có phải do môi trường ?
     
  15. TiCan

    TiCan Well-Known Member

    Joined:
    Oct 31, 2011
    Messages:
    10,488
    Likes Received:
    12,489
    Trophy Points:
    113
  16. TiCan

    TiCan Well-Known Member

    Joined:
    Oct 31, 2011
    Messages:
    10,488
    Likes Received:
    12,489
    Trophy Points:
    113
    Đã từng có lần đọc một truyện ngắn viết về cảnh "cộng đồng Hàn kiều" tại Mỹ xử một thanh niên Hàn tội làm mất thể diện quốc gia vì ăn trộm trong siêu thị. Hình phạt là cột tay cột chân, để nằm bên bờ cầu cảng để đương sự "tự giác" lăn xuống biển. Quá dã man dưới mắt người da trắng nhưng quả là đáng ngưỡng mộ với tinh thần tự trọng của một dân tộc như thế.
     

Share This Page

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.